Không Gục Ngã (Tự Truyện Của Nguyễn Bích Lan)

Không Gục Ngã (Tự Truyện Của Nguyễn Bích Lan)

“Đêm tối đến để lại trong ta những vì sao”

Lời đề tựa nằm trên bìa sách ấy đã gần như lột tả được hết tâm hồn của tác giả – Chị Nguyễn Bích Lan. Không ai mong muốn cuộc đời mình trở nên bất hạnh và khó khăn bởi bất kỳ lý do nào. Bích Lan cũng vậy. Nhưng đối với Lan, việc trải qua những điều không mong đợi ấy như một màn đêm buông xuống, và chị có thể ngắm nhìn những ngôi sao – biểu tượng cho những điều tốt đẹp, những hy vọng và khát khao được tiếp tục sống và vượt qua tất cả.

“Không gục ngã” là tiêu đề quyển sách, cũng là lời Bích Lan tự nói với bản thân cũng như với những ai cần động lực để đối mặt với những rủi ro, những thử thách khó khăn trong cuộc sống. Trải qua một tuổi thơ nghịch ngợm, sống động và tươi đẹp, những tưởng mọi thứ đã đóng lại với Bích Lan ở ngưỡng cửa mười ba với căn bệnh loạn dưỡng cơ. Nhưng ai đó đã nói: cuộc sống này cổ tích có nhiều lắm, tại vì ta chưa thấy thôi. Bích Lan đã sống một cuộc sống với một tinh thần đáng khâm phục – một cổ tích có thực về nghị lực sống của con người. Chị đã dùng cuộc đời của bản thân để minh chứng cho những giá trị của sức mạnh tinh thần và tình yêu thương của con người.

Với “Không gục ngã”, Bích Lan dẫn chúng ta vào miền ký ức tuổi thơ của chị với những sự kiện rất đỗi đời thường và êm đềm, để rồi lại làm ta nhói lòng vì những đổi thay của cơ thể do bệnh tật mà có thể đánh gục bất cứ đứa trẻ nào trong hoàn cảnh của chị. Những mảng đối lập trong từng giai đoạn cuộc đời chị, từ yên bình đi đến những khổ đau do bệnh tật gây ra, rồi hy vọng và tình thương yêu giữa người với người lại hiện ra trong những lúc khốn cùng nhất, tất cả đều chứa đựng những nghị lực đáng tự hào, và những giá trị nhân văn trong cuộc sống.

Nguyễn Bích Lan chính là dịch giả cho hai quyển sách “Cuộc sống không giới hạn” và “Đừng bao giờ từ bỏ khát vọng” của Nick Vujicic rất nổi tiếng. Hai quyển sách trên cùng tự truyện của Bích Lan đều là những cuốn sách về nghị lực sống của những con người gặp phải những khó khăn và những thử thách rất to lớn của cuộc đời. Qua đó, Bích Lan muốn đưa đến cho cuộc sống này những thông điệp tốt đẹp nhất, như lời cuối truyện của chị:

“Hy vọng không ở đâu xa, hy vọng ở ngay trong mỗi chúng ta. Vậy nên hãy tạo ra hy vọng cho chính mình để truyền hy vọng cho những người chúng ta yêu thương. Trong những lúc khó khăn, gian nguy, nếu không có niềm hy vọng, chúng ta sẽ gục ngã.”

©

Không Gục Ngã (Tự Truyện Của Nguyễn Bích Lan)

Tôi từng là đứa trẻ khỏe mạnh, xinh xắn, vô tư, ham chơi, hễ chạm chân xuống đất là ríu rít nhảy chân sáo. Tuổi thơ tôi miên man trong gió đồng và những trò chơi thơ dại. Những ngày cắp sách tới trường của tôi đầy bóng chữ và cả một thế giới văn chương lung linh mà tôi tự đắp xây bằng những quãng thời gian đọc vụng trộm tủ sách của ông nội. Chưa có gì trong cuộc sống khiến tôi phải nghĩ ngợi. Tôi hồn nhiên đi qua tuổi thơ đến mức chưa kịp nuối tiếc khoảng thời gian thần tiên ấy. Rồi tôi chạm vào cánh cửa tuổi thanh xuân, nhìn thấy bóng dáng mình ở thời thiếu nữ. Tất cả những cảm xúc xốn xang, những thoáng xáo động chỉ vừa chớm nở, hé mở trong tâm hồn trong veo.

Nhưng bỗng chốc sự bình yên sụp đổ, chôn vùi cả nét hồn nhiên. Cả những cảm xúc mới mẻ, đẹp đẽ cũng vụt mất. Bánh xe cuộc đời tôi khựng lại trước những hướng đi đầy hy vọng, quay ngoắt 180 độ, rẽ vào lối dẫn tới vực thẳm của sự tuyệt vọng. Tôi chới với. Trống rỗng. Vô vọng.

Nguyễn Bích Lan

Có lẽ ít người biết Nguyễn Bích Lan là ai nếu không có loạt bài “Không gục ngã” mà nhà báo Quốc Việt viết trên báo Tuổi Trẻ. Những bài viết ấy không chỉ cảm động về số phận không may mắn của một cô gái mà còn làm rung động rất nhiều con tim khi đọc nó, và chắc hẳn không ít người đã thay đổi cách nghĩ với cuộc sống này từ tấm gương mang tên Nguyễn Bích Lan.

Bích Lan có lẽ sẽ không khác gì nhiều so với các bạn đồng trang lứa nếu không có một ngày định mệnh vào năm 13 tuổi, cô bị té vì hai đầu gối bất ngờ bị tê điếng, mãi sau đó cô mới đứng dậy được. Và cũng từ buổi sáng ấy, cô bị té nhiều hơn và bắt đầu sụt ký chỉ còn xương và da, đến chén cơm cũng khó nâng nổi. Việc học phải dừng lại dang dở vì bệnh tật, những lần khám bệnh mệt mỏi ở nhiều nơi đã tưởng chừng như lấy đi mất sức sống và niềm hy vọng từ cô.

Thế nhưng, Bích Lan không cho mình tuyệt vọng. Sau những lần chạy chữa không thành công, Lan ở nhà và việc đầu tiên cô làm là mượn những quyển sách tiếng Anh của cậu em đang học để tự mình học. Cũng chính từ những kiên trì của chính Bích Lan và những trang sách đã khiến cho cô phần nào quên đi bệnh tật. Và cũng từ đây mà có “lớp học Cây Táo” ra đời. Cũng chính lớp học này là niềm động viên, khích lệ cô giáo Bích Lan, và biết bao học trò nghèo từ làng quê Thái Bình biết đến tiếng Anh.

Lớp học duy trì được 4 năm thì Lan kiệt sức do căn bệnh loạn dưỡng cơ biến chứng sang tim. Lan lúc ấy gần như phải nằm liệt giường, nhưng cũng chính thời gian này, Bích Lan đã có cơ duyên làm quen với máy tính. Đối với cô, máy tính dường như mở ra cho cô một cánh cửa, cánh cửa ấy giúp cô làm quen với nhiều bạn có cùng hoàn cảnh trên thế giới. Và cũng từ đó, cánh cửa dịch thuật cũng bắt đầu hé mở với cô.

Nguyễn Bích Lan hiện vẫn còn phải đương đầu với căn bệnh loạn dưỡng cơ đã cư ngụ quá lâu năm trong cơ thể cô nhưng với những gì đã làm được và sự hy vọng vào những tiến bộ của y học đã làm cuộc sống của cô tràn đầy ánh sáng và màu sắc.

Tự truyện Không Gục Ngã của Nguyễn Bích Lan được ra đời với niềm hy vọng như chính cô chia sẻ: “Không Gục Ngã là câu chuyện của tôi và tôi thật lòng mong khi bạn khép lại cuốn sách này, bạn cũng sẽ bắt đầu viết lên những câu chuyện không gục ngã trong hành trình sống có một không hai của mỗi người.”

“Người ta vẫn nói giấc mơ chỉ là giấc mơ, chuyện cổ tích chỉ là chuyện cổ tích …nhưng trong câu chuyện của Bích Lan chuyện cổ tích đã trở thành hiện thực. Các bạn và chúng tôi học được một điều từ câu chuyện của Bích Lan. Đó là cho dù bạn gặp hoàn cảnh khó khăn đến mức nào, nhưng nếu bạn cố gắng và nhích từng bước một thì số phận sẽ mỉm cười với bạn…”

Nhà báo Tạ Bích Loan

“Một con người phi thường với ý nghĩa đẹp nhất của từ này xét về hoàn cảnh, nghị lực và sự cống hiến.”

Nhà văn Dạ Ngân

Chia sẻ nếu bạn thấy thích bài viết :

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *